Yêu càng nhiều, càng dễ lấy phải vợ xấu?

   Chuyên mục: Giải trí
Thành viên


Cứ nghĩ đến lúc cô ấy là vợ chính thức của mình mà tôi sởn hết cả gai ốc... - ảnh minh họa


Tôi đang vô cùng chán nản vì dù sắp lấy vợ, nhưng cứ nghĩ đến chuyện cưới là tôi lại chỉ muốn chết quách đi cho rồi. Tôi còn chẳng muốn nhìn mặt cô ấy nữa…

Chỉ còn một tuần nữa là đến đám cưới của tôi. Lẽ ra, ở tuổi 35, việc cưới vợ phải là điều mà người ta rất sốt sắng, chờ đợi, nhưng với tôi thì khác. Tôi không yêu cô ấy, và dù có cố cũng không thể yêu được. Vợ sắp cưới của tôi rất xấu. Không những thế, cô ta cứ như một thằng đàn ông giả gái chứ không phải là đàn bà vậy.

Tôi là một người đàn ông được cho là thành đạt, làm Phó giám đốc một công ty, cao 1m74, nặng 72kg.

Tôi ra Hà Nội từ năm 18 tuổi. Sống ở nông thôn, nhưng do học giỏi nên tôi đã đỗ á khoa đại học. Nhờ mã ngoài đẹp trai và tính cách dí dỏm, tôi được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Ngược lại, tôi cũng vui vẻ đáp lại tình cảm của họ. Không khi nào tôi lại chịu cảnh chỉ có 1 người yêu một lúc. Ít nhất phải là 2, và với người nào tôi cũng đối xử hết sức tử tế.

Tôi luôn chu đáo, tận tình với với những mối tình hiện có, và rời xa họ không thương tiếc khi tôi đã chán. Tôi đã quá chai sạn với những màn nước mắt, những lời van xin hay những xỉ vả oán trách. Chỉ sau một đêm là tôi lại quên ngay và tiếp tục phiêu lưu trong những mối tình mới.

Tôi cứ sống vui vẻ như vậy, tận hưởng tình yêu của các cô gái mà tôi không thể nhớ hết con số là bao nhiêu. Tôi cũng chẳng bao giờ cảm thấy ân hận, bởi sau một thời gian đau đớn khổ sở dằn vặt hận thù, họ đều đã lấy chồng, sinh con đẻ cái và hưởng cuộc sống hạnh phúc (là tôi đoán thế). Cũng chưa có ai vì bị tôi bỏ mà nhảy sông nhảy lầu thắt cổ. Cho đến khi tôi bước sang tuổi 35.

Hồi tháng 3 vừa rồi, cơ quan tôi có nhận thêm một kế toán mới. Cô này có một thân hình to cao lực lưỡng như đàn ông và gương mặt thô cũng chẳng giống đàn bà. Nhưng vốn là người tính tình vui vẻ, tôi chẳng lấy làm khó chịu, vì thực ra tôi cũng chẳng bao giờ nhìn kỹ mặt cô ta. Với tôi, xung quanh còn đầy các em chân dài, xinh đẹp và đáng yêu.

Ấy thế mà, giờ đây cô ta lại đang là vợ chưa cưới của tôi. Một sự thật mà đến trong cơn ác mộng, tôi cũng chưa từng gặp phải.

Lý do thì đến giờ này tôi cũng không dám chắc, chỉ biết rằng, vì là kế toán trưởng nên trong tất cả những cuộc tiếp khách, nhậu nhẹt ở cơ quan, cô ta đều có mặt cùng với ban lãnh đạo chúng tôi. Trái ngược với vẻ gầy gò ốm yếu, cô ta lại có tửu lượng rất cao, đến nỗi ngay cả cánh đàn ông bọn tôi, nhiều người cũng phải chào thua (tất nhiên là trừ tôi). Những lúc đi nhậu như thế, tôi rất khoái chí cụng li và uống với cô ta như với một thằng đàn ông.

Và lần ấy, sau một cuộc hội thảo ở Đà Nẵng, cô ta đã hạ gục tôi sau một bữa nhậu từ tối tới đêm. Hôm ấy, tôi chẳng phải giữ gìn gì vì, xung quanh tôi chẳng có em gái xinh đẹp nào ngoài kế toán trưởng. Lúc nhậu say rồi, cô ta và tôi bám vào nhau leo lên tầng hai của khách sạn, vừa đi vừa hát ông ổng như hai thằng đàn ông.

Quả báo

Sáng hôm sau tỉnh dậy thì tôi thấy cô nàng hộ pháp ấy đang e thẹn nép mình bên tôi cười hạnh phúc. Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi có tin nhắn của Giám đốc: “Lúc nãy tớ gõ cửa phòng cậu thì thấy Trâm ra mở cửa. Lúc nào dậy sang gặp tớ”. Người tôi cứng như đã ướp đá từ 100 năm.

Quay trở về phòng, lần đầu tiên tôi nhận ra cô kế toán trưởng xấu kinh khủng. Ngoài thân hình to cao và lực lưỡng, Trâm có hàm răng xỉn vì uống thuốc tetraciline, đôi mắt bé với hàng lông mi ngắn tủn và và mái tóc thì dầy cứng như rễ tre, xù ra khi chưa kịp chải. Khuôn mặt thô ráp với nước da nửa trắng nửa đen, đầy mụn trứng cá khiến nó trông như lem nhem loang lổ.

Cô ta vẫn ngồi đó, trên giường tôi và thản nhiên nói: Cuối tuần, chúng mình về quê nhà anh nhé!

Không giữ được bình tĩnh, tôi bảo: Điên!

Những ngày sau trở về Hà Nội, tôi vẫn gặp gỡ những em gái xinh đẹp, nhưng trong lòng cảm thấy có gì đó bất an. Và cuối cùng thì cách đây 2 tuần, Trâm gặp tôi bảo là cô ta sắp làm mẹ. Nói xong, cô ta còn nghiêm mặt bảo: “Chuyện ngày trước thì em không tính, nhưng từ mai, anh đừng có mà léng phéng với cô nào nữa đấy. Em mà biết thì đừng trách!”. Nhìn thân hình vạm vỡ của Trâm, với cái cằm bạnh và đôi mắt có lửa, tôi biết cô ta không nói đùa.

Ngày hôm sau, cả cơ quan biết tôi là tác giả của cái thai trong bụng Trâm.

Bây giờ thì đám hỏi đã xong, thiếp cũng đã in. Cứ nghĩ đến lúc người đàn bà ấy sẽ là vợ mình một cách chính thức là tôi lại sởn hết cả gai ốc. Tôi đã nói cho cô ấy biết là tôi không yêu, nhưng Trâm bảo cô ấy biết rồi. "Em sẽ có cách!" - cô ấy nói như đinh đóng cột.

Trước đây, tôi luôn nói rằng tôi chỉ yêu chơi bời thôi, khi nào lấy vợ, tôi phải lấy một cô gái ngoan hiền, xinh đẹp đủ công dung ngôn hạnh. Bây giờ, chưa một người bạn nào được biết mặt cô vợ chưa cưới của tôi, vì tôi quá xấu hổ.

Khi nghĩ đến những người con gái mà tôi đã lừa tình, đến những mầm sống mà tôi đã khước từ, tôi biết, mình đã nhận quả báo. Nhưng tôi vẫn không muốn cam chịu. Tôi cũng sợ rằng, tôi sẽ không thể làm người chồng tử tế. Và nếu thế, tội lỗi của tôi lại càng nặng thêm. Tôi đang quá hoang mang.