Sự vô cảm của nhiều người Việt liên quan đến gene?

   Chuyên mục: Chính trị - Xã hội
Thành viên


Hãy chung tay xóa bỏ căn bệnh "vô cảm", hãy trao yêu thương và nhận thật nhiều yêu thương. Tranh minh họa.


Việt Nam nằm ở vị trí thứ 13 trong danh sách các quốc gia ít cảm xúc nhất thế giới.

Đó là kết quả mới được công bố bởi hãng khảo sát quốc tế Gallup. Mặc dù đây chỉ là kết quả mang tính tham khảo của một hãng truyền thông nhưng nó đã nhận được rất nhiều ý kiến bàn thảo...

"Nhảy dựng" vì bị xếp hạng "vô cảm"

Để thu được kết quả này, Gallup đã thực hiện khảo sát trong 3 năm liên tiếp từ 2009 đến 2011 trên hơn 150 quốc gia và các vùng lãnh thổ bằng cách đặt ra 10 câu hỏi cho người dân về việc họ trải qua tất cả các cung bậc cảm xúc (cả tiêu cực và tích cực) trong một ngày.

Theo đó, Việt Nam là nước đứng thứ 13 trong số các quốc gia ít cảm xúc nhất. Chỉ có 40% người dân Việt Nam cho biết họ trải qua tất cả các cung bậc cảm xúc trong một ngày. Trong khi đó, Singapore lại là quốc gia được xếp vào vị trí "vô cảm" nhất thế giới. Bởi ít người Singapore trả lời "có" cho những câu hỏi tiêu cực cũng như những câu hỏi "đo" độ hạnh phúc. Ví dụ như hôm qua họ có cười hay không, họ có học hỏi được điều gì đó thú vị hay cảm thấy được tôn trọng hoặc được thư thái không? Chỉ 36% số người Singapore được hỏi trả lời "có" cho cả các câu hỏi có nội dung tích cực và các câu hỏi có nội dung tiêu cực. Trong khi đó, Philippines lại được đánh giá là "quốc gia giàu cảm xúc nhất trên thế giới" với 60% người dân trải qua các cung bậc trạng thái khác nhau trong 1 ngày.

Ngay sau khi kết quả này được công bố, không ít người Việt đã phản ứng khá gay gắt. Anh Nguyễn Văn Phúc- cán bộ công ty Điện lực miền Bắc, cho rằng: "Không thể nói người Việt Nam vô cảm được. Biết bao trường hợp khốn khó, đáng thương hàng ngày vẫn được người dân khắp nơi quyến góp ủng hộ. Chỉ cần nhìn trên mặt báo, bao nhiêu trường hợp được tấm lòng nhân ái của người dân khắp nơi chung tay cứu giúp đấy thôi".

Trên các diễn đàn mạng, thành viên cộng đồng mạng và cả các blogger cũng lên tiếng chứng minh người Việt Nam không hề vô cảm. Blog Nhà Hến viết: "Mới đây thôi, tôi và người thân về thăm quê, trên đường Láng- Hòa Lạc, chúng tôi dừng chân để ăn sáng. Quán ăn khá bình dân, bàn kê ở ngoài vỉa hè và có rất nhiều khách ra vào. Những người phục vụ là các cô cậu bé trạc 14-15 tuổi, trông gầy gò, quần áo cũ kỹ. Khi chúng tôi rời đó cả trăm cây số, mới chợt nhớ ra là để quên ví tiền trên bàn. Trong ví có khá nhiều tiền và giấy tờ quan trọng. Đến hôm sau, dù không chắc là sẽ nhận lại được những gì đã bỏ quên, nhưng tiện đường chúng tôi vẫn quay lại. Khi tôi ngỏ ý muốn tìm lại cái ví để quên, chị chủ quán đon đả nói ngay chị đang giữ hộ. Chị nhận được chiếc ví từ một người phục vụ của cửa hàng. Khi tôi ngỏ ý muốn tặng cháu bé một ít tiền, cháu cương quyết từ chối và nói rằng, cháu chỉ nhận những đồng tiền do công sức mình bỏ ra, còn trả lại của rơi là việc bình thường. Càng cảm động khi qua chị chủ quán, tôi biết rằng gia đình cháu rất khó khăn, mẹ đang nằm viện vì bị ung thư giai đoạn cuối. Đó chỉ là những câu chuyện nhỏ trong vô số những chuyện về lòng tốt tôi đã gặp, nhưng nó cứ luôn ẩn hiện, như đức tin của tôi vào một cuộc sống tốt đẹp: Trong cuộc đời này, lòng tốt quanh ta vẫn còn nhiều lắm".

"Vô cảm" thực sự đang hiện hữu

Một loạt các blogger và thành viên cộng đồng mạng khác cũng bày tỏ sự phản đối đánh giá về sự vô cảm, ít cảm xúc của người Việt. Tuy nhiên, cũng không ít ý kiến lại cho rằng, vô cảm hay ít cảm xúc thực sự đang tồn tại ở xã hội ta.

Tiến sĩ Xã hội học Nguyễn Thị Tố Quyên cho rằng: "Bên cạnh những người có tấm lòng đồng cảm thì có một thực trạng vô cảm ở một bộ phận giới trẻ ngày nay. Chẳng hạn như tình trạng nữ sinh đánh nhau, học sinh đánh cô giáo đến nhập viện... Điều đáng lên án là khi chứng kiến các vụ việc trên, thay vi can ngăn, giải thích thì hầu hết các bạn lại dửng dưng, thậm chí cổ vũ cho những hành động đó".

Theo các nhà xã hội học, nguyên nhân dẫn đến tình trạng vô cảm và tha hoá đạo đức của giới trẻ, là do chính cách sống của giới trẻ ngày nay. Cách giáo dục nhân bản từ trong gia đình cho đến nhà trường và ngoài xã hội còn quá thờ ơ, hời hợt. Theo chuyên gia tâm lý Cẩm Tú (Trung tâm tư vấn người bạn tri kỷ) thì có một phần nguyên nhân tự thân. "Có thể do hoàn cảnh bản thân họ thiếu tình yêu thương từ bé, nên khi lớn lên họ có thể khó mà có tình yêu thương với đồng loại. Thêm nữa, có thể còn do ngoại cảnh tác động, đó là khi một con người bị chính cái xấu hãm hại nhưng rồi những điều tốt đẹp không xảy đến với bản thân, họ sẽ trở nên hận đời và vô cảm, thờ ơ trước cuộc đời.".

Yếu tố gene hay môi trường xã hội?

Theo kết quả của hãng Gallup, các quốc gia trải qua nhiều cảm xúc tiêu cực nhất là các nước thuộc khu vực Trung Đông và Bắc Phi như Iraq, Bahrain và Palestine. Khu vực Mỹ Latin dẫn đầu các quốc gia trải qua nhiều cảm xúc tích cực nhất với các nước Panama, Paraguay và Venezuela.

Có ý kiến cho rằng, thói vô cảm còn có nguyên nhân một phần từ yếu tố gene, bởi sự vô cảm còn xuất phát một phần từ nguyên nhân sợ trách nhiệm, ngại va chạm vốn là "gene" của người Việt.

Tuy nhiên, Viện trưởng Viện công nghệ sinh học (đơn vị đứng đầu Việt Nam về công nghệ gene) PGS.TS Trương Nam Hải lại cho rằng: Tính xuề xòa, ngại va chạm, né tránh trách nhiệm, đại khái của người Việt chủ yếu là do giáo dục từ bé. Cũng theo ông Hải thì các đặc tính của người Việt chủ yếu là do điều kiện sống quyết định nhiều hơn là gene. "Ví dụ đặc tính tỉ mẩn của người Việt, kéo theo xu hướng phù hợp với làm "thợ" chủ yếu là do điều kiện sống quyết định nhiều hơn.

Trong nghiên cứu sinh học, nhiều khi bộ gene không khác nhau nhiều nhưng sự thể hiện mạnh, yếu ở mặt nào thì lại do môi trường sống. Ví dụ với 1.000 gene thì cả 1.000 gene không phải lúc nào cũng biểu hiện hết ra mà có lúc chỉ có 150 gene, có lúc chỉ thể hiện 100 gene... Số lượng gene thể hiện lại phụ thuộc vào môi trường, các gene đó phối hợp với nhau như thế nào. Việc chỉ thể hiện ở một trạng thái nhất định trong gene, biểu hiện sẽ khác với trạng thái mà có 150 gene thể hiện. Cái khác đó lại do điều kiện quyết định. Điều kiện sẽ quyết định gene gì biểu hiện tại thời điểm đó. Môi trường bên ngoài như thế nào để các gene bên trong thể hiện, là hai quan hệ mật thiết. Nên có thể chỉ là sự biểu hiện các gene khác nhau chứ không phải là sự khác nhau về gene".

Như vậy, rõ ràng môi trường xã hội bên ngoài là cơ sở để "gene" vô cảm hay "gene" giàu cảm xúc thể hiện ra. Các chuỗi gene của người Việt về cơ bản không hề thua kém hay khác biệt nhiều so với các nước khác. Các đặc điểm con người, như thói vô cảm hay giàu cảm xúc chủ yếu phần lớn có căn nguyên do giáo dục, môi trường sống. Lý giải về điều này, tiến sĩ Quyên cho rằng, sự tác động từ gia đình là rất lớn. "Gia đình là tế bào của xã hội, gia đình tốt đẹp thì xã hội mới tốt đẹp. Nhưng ngày nay, trong nhiều gia đình, cha mẹ rất ít dạy con có sự đồng cảm, thương cảm với người khác. Lối sống ích kỷ, chỉ biết đến bản thân, chỉ biết "nhận" chứ không biết "cho" hình thành ngay chính từ các gia đình. Chưa kể, một bộ phận thầy cô ngày nay cũng thiếu nhiệt tình và trách nhiệm trong việc giảng dạy, truyền đạt kiến thức cho học sinh. Vì "vô cảm" nên họ cũng sẽ đào tạo ra những học trò vô cảm như họ...", tiến sĩ Quyên cho hay.

Chung tay xóa bỏ bệnh "vô cảm"

Có thể nói, căn bệnh vô cảm mà ta được thông báo qua kết quả xếp hạng lần này, chính là kết quả của một lối sống thực dụng ngày càng ăn sâu vào xã hội, làm phai nhạt đi truyền thống "Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng" của cha ông ta. Khi mà giá trị đạo đức, tình thương yêu đồng loại đang dần bị chủ nghĩa vật chất, thực dụng lấn át thì con người không còn cảm giác trước nỗi đau của đồng loại, con người trở nên ít cảm xúc, trở nên "vô cảm" là điều tất yếu. Hãy chung tay xóa bỏ căn bệnh "vô cảm", hãy trao yêu thương và nhận thật nhiều yêu thương để nấc thang đánh giá cảm xúc sẽ không còn ở vị trí "đáng xấu hổ" nữa.



  • Bản đồ
  • Việt Nam
  • Tỉnh/Thành
 
Những quyết định
Trong quá trình quản lý, phát triển đô thị thời gian gần đây, Đà Nẵng có hàng loạt những quyết định, chính sách “vượt rào”. Thành phố ...
Việt Nam sử lược - Bắc thuộc thời đại - CHƯƠNG IV Nhà Tiền Lý
CHƯƠNG IV Nhà Tiền Lý  (544 - 602) 1. Lý Nam Đế 2. Triệu Việt Vương 3. Hậu Lý Nam Đế 1. Lý Nam Đế (544-548). Năm Tân Dậu (541) là năm Đại ...
Sông Mê Kông chảy qua hơn năm nghìn cây số, đem biết bao phù sa cùng sản vật về cho đồng bằng Sông Cửu Long. Ngoài ...
Người yêu nước và hành trình cứu nước
Bến Nhà Rồng - nơi 102 năm trước Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước. Ngày này cách đây 102 năm, ngày 5-6-1911, con tàu Amiral La ...
Sắc màu văn hóa vùng cao
Hà Giang, nơi quần tụ sinh sống của 23 dân tộc Việt Nam. Mỗi dân tộc đều có những sắc thái riêng, độc đáo. Và một ...
Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch Việt Nam
Quan điểm phát triển của "Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch Việt Nam đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030" vừa được Thủ ...
“Chỉ sinh con trai, lấy ai làm vợ?”
Nam giới cần chia sẻ trách nhiệm việc nhà, việc xã hội với phụ nữ. Ảnh: Dương Ngọc Đây là một trong những gợi ý thông điệp ...
Đặt trọng trách lên vai lãnh đạo trẻ...
Là nhà ngoại giao kỳ cựu, từng giữ chức vụ Phó Thủ tướng Chính phủ và Bộ trưởng Ngoại giao; ông Nguyễn Mạnh Cầm chia sẻ ...
Việt- Mỹ nâng thời hạn cấp thị thực
Chính phủ Việt Nam cấp thị thực có thời hạn đến 1 năm, nhiều lần cho công dân Mỹ với mục đích du lịch, hội thảo, ...